Alternative flash content

Requirements

English Vietnamese
CHÀO MỪNG KỶ NIỆM 72 NĂM NGÀY THÀNH LẬP HỘI CHỮ THẬP ĐỎ VIỆT NAM (23/11/1946 - 23/11/2018)

Ước mơ của cô học trò nhỏ

Vào những ngày cuối năm, tôi có dịp đến thăm cô học trò nhỏ Trần Thị Kiều Oanh học lớp 9B trường THCS Nguyễn Khuyến, xã Đường 10, huyện Bù Đăng. Men theo con đường đất đỏ tôi dừng chân ngay trước một căn chòi nhỏ, đơn sơ, được chắp vá bằng những tấm tôn không còn lành lặn nhưng đó lại là nơi sinh sống của 03 mẹ con Kiều Oanh.

 

 Chị em Kiều Oanh học bài khi mẹ vắng nhà

Chị Thúy (mẹ của Oanh) kể lại trong nước mắt: vì cuộc sống hai vợ chồng quá khó khăn, không có vườn rẫy nên anh phải bươn chải bằng nghề đào giếng. Do không có kinh nghiệm, anh thường đi rẫy tìm bom về cưa lấy thuốc nổ để phá đá. Những tưởng sẽ khiến công việc của anh nhẹ nhàng hơn, nhưng chính hành động ấy đã cướp đi mạng sống của anh vào tháng 5.2012 (trong một lần cưa bom lấy thuốc nổ anh đã tử vong) để lại cho chị hai đứa con thơ. Bao nhiêu gắng nặng gia đình đè lên đôi vai người phụ nữ nghèo ấy, nhà không có đất sản xuất, không có đất để cất nhà, ngôi nhà nhỏ mẹ con chị ở được dựng tạm bợ trên miếng đất mượn của hàng xóm lấy chỗ che nắng, che mưa. Thu nhập của ba mẹ con trông chờ vào việc làm thuê, làm mướn của chị, cứ một giờ sáng chị dậy đi cạo mủ cao su thuê mãi cho đến gần một giờ chiều mới về để kiếm tiền lo cho cuộc sống của ba mẹ con. Cũng như bao người mẹ khác chị luôn muốn con mình được cắp sách đến trường vui đùa cùng chúng bạn, nhưng cứ trong vòng luẩn quẫn của cái nghèo, cái khó.

Phần về bé Oanh vì thương mẹ và em gái, có đôi lúc em đòi nghĩ học vì em cảm nhận được đôi vai mẹ phải gánh vác quá nhiều. Cô học trò nhỏ, lẽ ra em phải được vui chơi, được nô đùa cùng chúng bạn, được phát triển thể chất và tâm hồn trong sáng của mình. Nhưng ngoài thời gian ở lớp em phải thay mẹ chăm sóc cô em gái đang học lớp bốn. học nửa buổi, chiều về em giúp mẹ đi chăn bò do chương trình lục lạc vàng trao tặng.

Vì mẹ đi làm vất vả cả đêm không có thời gian nghỉ ngơi nên đôi lúc Oanh muốn nghỉ học để bớt đi phần nào gánh nặng trên vai mẹ. Nhưng được sự động viên, giúp đỡ của các thầy cô giáo, em lại có nghị lực cố gắng đứng vững hơn, học tốt hơn.

Nhiều năm liền Oanh đạt thành tích học sinh khá, giỏi. Ở lớp Oanh luôn được bạn bè và thầy cô quý mến. Cô Nguyễn Thị Thu – giáo viên chủ nhiệm của Oanh cho biết“em Oanh là một học sinh chăm ngoan, học giỏi, em chịu nhiều thiệt thòi so với các bạn cùng trang lứa nhưng em rất nghị lực, luôn được thầy yêu, bạn quý”.

Khi tôi hỏi nếu có một điều ước, em mong muốn điều gì nhất, em cười bẽn lẽn: “em chỉ mong sao em học thật giỏi để lớn lên đi làm phụ giúp mẹ cho mẹ bớt khổ”.

Hơn hết trong tâm hồn của cô bé đang trong độ tuổi mực tím ấy là cả ước mơ và bao hy vọng. Hy vọng rằng bằng một chút tấm lòng hảo tâm của chúng ta hãy chung tay sưởi ấm cho em. Tiếp thêm cho em niềm tin và sức mạnh để em có thể tự tin vững bước trên con đường học tập của mình.


Nguyễn An

 

Quảng bá

 

bacho

 

cong-bao 1242871692046

 

Liên kết website

Thống kế truy cập

1681470
Trong ngày
Hôm qua
Trong tuần
Trong tháng
Tổng
803
1185
1988
19253
1681470